A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

NHỮNG BÀI CẢM NHẬN HAY QUA PHONG TRÀO ĐỌC SÁCH THÁNG 5/2020

NHỮNG BÀI CẢM NHẬN HAY QUA PHONG TRÀO ĐỌC SÁCH 
THÁNG 5/2020
Tên sách: “Đường lên hạnh phúc”
Người viết: Nguyễn Thị Hoàng Dung 
Lớp: 9/1; Trường THCS Nguyễn Đình Chiểu


Mỗi con người có một cuộc sống riêng, một cách sống khác nhau, ta có quyền lựa chọn cách sống, sở thích riêng của bản thân. Sách là một kho tàng tri thức mà ta không thẻ dùng cả một đời người mà có thể hiểu hết được. Cuộc đời cũng như một cuốn sách, khi ta chọn đúng sách sẽ cho ta những thứ ta cần như tri thức, cảm nhận về cuộc sộng, niềm vui hay nỗi buồn, tất cả đều được truyền tải qua sách. Nếu ta chọn sai cũng như cuộc sống hiện thực, ta chỉ cần bỏ lỡ cơ hội, ta sẽ thất bại và tôi đã đúng khi lựa chọn cuốn sách này, cuốn sách mang tên “ Đường lên hạnh phúc” của Chu Thị Minh Huệ.
Cuốn sách chủ yếu nói về quá trình tạo nên con đường mang tên “ Hạnh phúc” và công lao của các “ Thanh niên Việt Bắc” và sự hy sinh của họ trong quá trình làm đường. Trong cuốn sách này người dẫn truyện cả Cổng trời, tên được đặt cho các đèo dốc cao và hiểm trở như cổng trời tráng kìm, cổng trời Na khê, cổng trời Đồng Văn. Cổng trời cũng là một nhân vật tạo nên tính hài hước, dí dỏm và tạo cho người đọc cảm giác thoải mái, tự nhiên. Cổng trời cùng các nhân vật khác, như chị gió, người truyền tin cho mọi người dẫn dắt ta đi vào câu chuyện.
Qua lời kể của Cổng trời và chị Gió ta có thể cảm nhận được cuộc sống của người dân trên các vùng cao nguyên như: Người Mông, Dao,Lô lô… cuộc sống thiếu thốn vật chất, nguồn lương thực, nhất là nguốn nước, khó khăn trong việc đi lại… để giúp cho việc đi lại dễ dàng hơn, chính phủ quyết định làm một con đường lớn mở qua Cổng trời Quản ba như thế việc đi lại trong vùng sẽ nhanh chóng và về các  vùng miền xuôi cũng thuận tiện hơn rất nhiều. Sau khi nghe tin mọi người đã băn khoăn cho rằng việc đó là không thể, vì từ xa xưa vùng cao nguyên đá Hà giang là xứ xa với cách biệt vời vùng xuôi chẳng khác gì “ Xứ đất không ba thước băng, trời không ba ngày nắng”. Nhiều đời trước, có một dòng họ có thế lực và giàu nhất vùng đã từng tu sửa, người Pháp cũng từng xâm lược và có ý định mở đường lên cao nguyên bằng các thiết bị, máy móc tiên tiến, hiện đại cũng chẳng làm gì được, liệu dân mình với hai bàn tay trắng và sức người nhỏ bé có làm được không? Sau thời gian bàn luận với nhau, họ quyết định mở đường theo kế hoạch đã định, các thanh niên, đồng bào vùng cao cùng ghi tên tham gia mở đường, hơn 1200 người xin đi làm nhân công. Từ đó con đường mang tên hạnh phúc đã bắt đầu khởi công nhưng vẫn gặp nhiều khó khăn từ thời tiết, dụng cụ và cả những nhóm phải hoạt động ở đó cản trở quấy phá dân công, không cho họ làm đường nhưng với ý chí quyết tâm và sự kiên trì nhóm phỉ đã tan rã và trốn đến nơi khác. Mục đích chúng ngăn cản là để dựa vào địa hình bóc lột người dân trồng thuốc phiện để mọi người phụ thuộc vào chúng, dễ khống chế. Mặc dù đuổi được phỉ nhưng họ còn cả chặng đường dài phía trước. 
Do vùng cao nguyên tách biệt nên có nhiều thứ họ không biết nên rất tò mò. Một lần vì không biết máy khoan đá là cái gì, một cậu bé đã lên công trường nguy hiểm để tìm hiểm nhưng chẳng may vấp chân rơi xuống, may có anh Phẩm cứu kịp lúc nhưng anh đã phải ra đi, không thể cùng đồng đội hoàn thành con đường, vì cứu cậu bé nên rơi xuống bị đá cuốn xuống vực. Cả công trường thương xót cho anh, đặt anh Phẩm an nghỉ bên đường Pả Vi, lấy mộ anh làm đích và tăng thêm tinh thần tiến lên với anh, vượt qua bao gian nan vất vả đặt mìn, khoan đá làm đường họ quyết định cưa cây nghiến để làm 10 chiếc quan tài, tạo ra đội “ Cơ dũng” với 10 thanh niên xuất sắc khỏe mạnh gia nhập đội “ Cảm tử” làm đường. Họ mất 11 tháng mới mở được đoạn đường Mã Pì Lèng và mất một năm rưỡi để hoàn thành con đường hạnh phúc ấy.
Sau khi hoàn thành, mộ của các anh, những người đã hi sinh cống hiến sức trẻ của mình để mở đường trong đó có anh Phẩm và 13 người khác được chuyển đến nghĩa trang Yên Minh- Điểm giữa của đường hạnh phúc- nơi tưởng nhớ những người thanh niên xung phong đã ngã xuống, họ đã được nhà nước công nhận là thương binh liệt sĩ. Con đường hoàn thành, cuộc sống người dân dễ dàng hơn và ai cũng có thể học chữ vì sắp có giáo viên được cử lên dạy chữ cho người dân vùng cao nguyên. 
Qua  cuốn sách “ Đường lên hạnh phúc” tôi cảm nhận được sự đoàn kết giữa các dân tộc, sự dũng cảm, kiên cường, không gì là không thể với các thanh niên xung phong. Họ cho tôi thấy hiểu được cảm giác mất mát, đau thương, khi phải mất đi những người đồng đội đáng kính như thế. Chẳng có gì là không thể khi ta có gắn, đoàn kết với nhau, dù là đào núi hay lập biển thì ắt sẽ thành công. Với sự dũng cảm của mình họ đã tạo nên kỳ tích, mở ra con đường mang tên “ Hạnh phúc” mà dù là Pháp cũng không làm được, họ đã thật sự thành công, tôi cũng đã thành công khi lựa chọn của mình là đúng, tôi đã có cho mình những cảm xúc mà có lẽ tôi chẳng bao giờ quên được và cả những kinh nghiệm sống quý báu. Tôi nghĩ bạn cũng nên thử  một lần lựa chọn, đọc một cuốn sách  như tôi để cảm nhận cho bản thân những cung bậc cảm xúc khác  nhau, trau dồi những kinh nghiệm, kiến thức về cuộc sống vì sở thích của mỗi người khác nhau, nên cần những thứ khác nhau cho mình./. 


Tên sách: “Xin đừng làm mẹ khóc”
Người viết: Nguyễn Phạm Kiều Chinh 
Lớp 8/8; Trường THCS Nguyễn Đình Chiểu.


Trên thế giới này đối với bản tình cảm nào là đáng trân trọng và cao quý nhất? Đối với bản thân tôi cho dù tình cảm nào hay bất cứ mối quan hệ nào cũng đều đáng trân trọng và cao quý cả, nhưng cái tình cảm mà mỗi con người chúng ta cảm thấy thân thương quen thuộc và thiêng liêng nhất vẫn là tình mẫu tử. Tình mẫu tử còn được gọi là tình cảm giữa mẹ và con, nó không phải là tình cảm của bất cứ cá nhân nào, nhưng lại từ những tình cảm của từng cá nhân mà trở nên thiêng liêng và cao quý.
Cuốn sách “ Xin đừng làm mẹ khóc” nói lên cho chúng ta biết tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng và bất diệt. Chúng ta vẫn bắt gặp những áng văn, bài thơ viết rất hay, rất chân thật và xúc động về tình yêu thương cao cả mà mẹ dành cho con. Đối với những đứa con thì mẹ là điều tuyệt với nhất trong suốt cuộc đời. Dù thời gian là bao lâu, dù con người ta già đi thì tình yêu của mẹ dành cho con luôn bao la bờ bến.
Tôi là một con người, tôi yêu những gì mẹ làm cho tôi. Có lẽ đối với một học sinh lớp 8 như tôi thì cái cảm nhận sâu sắc về tình mẹ thực sự chưa được rõ ràng, nhưng tôi nghĩ rằng trong ý thức của tôi cũng đã nhận ra được vai trò, tầm quan trọng của mẹ trong cuộc đời tôi. Mỗi người đều có cách cảm nhận riêng về tình cảm thiêng liêng, cao quý đó.Nhưng có lẽ đều có một điều chung nhất dành cho mẹ chính là yêu mẹ nhiều như mẹ đã yêu mình.
Cả đời mẹ long đong vất vả
Cho chồng con quên cả thân mình
Một đời mẹ đã hy sinh
Tuổi xuân phai nhạt nghĩa tình đậm sâu.
Lòng mẹ vốn bao la dạt dào, dìu dắt ta qua bao năm tháng tuổi thơ, khi lớn lên và cả những chông chênh của cuộc đời. Dù ngoài kia có bao sóng gió,bao vấp ngã thì quay về bên mẹ ta mới thấy được chở che, được yêu thương và thứ tha. Mẹ dành trọn cuộc đời mình, dành trọn sự hy sinh lớn lao ấy cho hạnh phúc của con mình. Trong mỗi người chúng ta, mẹ không chỉ là người sinh ra và nuôi nấng ta, mà còn là người có vị trí thật đặc biệt trong lòng mỗi người chúng ta. Có những món ăn, không ai nấu ngon bằng mẹ, có những sở thích của chúng ta chỉ có mẹ là người hiểu rõ. Mẹ đã yêu thương ta như thế, ấy mà cũng có khi tôi làm mẹ buồn. Có những lần tôi hốn láo, nói dối thậm chí cãi lại nhưng mẹ vẫn bao dung, yêu tôi nhiều hơn. Thề rồi thời gian trôi qua như thoi, chúng ta dần trưởng thành bước vào cuộc đời với bao ước mơ, lo toan bộn bề trong cuộc sống, có đôi khi tôi làm mẹ khóc chỉ vì những hành động quá vô tâm của tôi! Có một lần khi tôi đi học về thì thấy mẹ đang lui cui dưới bếp và khi mẹ đứng lên thì lấy hai tay chống lưng thì mới đứng lên được và đầu mẹ đã có những sợ tóc bạc chen lẫn tóc đen thì lúc này trong lòng tôi cảm thấy xót xa và thương mẹ nhiều hơn, cứ ngỡ mẹ đã già đi rồi.
Có lần tôi nghe bà ngoại kể lại: từ lúc mang thai 9 tháng 10 ngày, mẹ là người bạn duy nhất tâm tình, thủ thỉ và chăm sóc tôi mỗi ngày. Vào mỗi buôi tối, vào một hai giờ sáng tôi khát sữa khóc ầm ĩ thì mẹ phải thức dậy và cho tôi uống sữa, thức trắng đêm để lo cho tôi. Dù tôi chưa biết nói chuyện nhưng vẫn ý thức được có một người luôn ở bên che chở và bảo vệ tôi.
Mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất trong cuộc đời này của những đứa con, bởi chẳng có người phụ nữ nào bỏ ra hơn nửa cuộc đời mình để yêu thương vô điều kiện những đứa con của mình. Là yêu thương không bao giờ muốn nhận lại. Là thứ tình cảm thiêng liêng và vĩ đại. Những ai còn mẹ, những ai đã không còn mẹ thì họ vẫn luôn dành tình yêu thương lớn nhất dành cho người mang nặng đẻ đau, nuôi nấng chúng ta thành người có ích cho xã hội.
Mỗi người mẹ có cách thể hiện tình yêu thương khác nhau, có người mẹ hiền dịu, có người mẹ nghiêm khắc, có người mẹ lạnh lùng nhưng trong thâm tâm họ thì dù không cách này thì theo cách khác điều mà họ muốn dành cho con chính là tinh yêu lớn nhất. Có những người mẹ họ không biết thể hiện tình cảm đó ra như thế nào, nhưng trong lòng họ vẫn luôn coi con cái mình là nhất. Bởi vậy những đứa con phải sống sao cho đừng khiến mẹ buồn lòng.
Sách “ Xin đừng làm mẹ khóc” chất chứa những câu chuyện giản dị mà đầy ý nghĩa, sâu sắc về người mẹ, về tình mẹ con, một tình yêu thương vô điều kiện và không gì có thể sánh bằng. Trong những trang sách này, bạn đọc sẽ tìm lại và nhận ra những phút giây đồng cảm trong tình yêu thương, cảm xúc về mẹ, tìm về ký ức tuổi thơ thân thương gắn bó bên mẹ và cả những suy tư trăn trở về mẹ, về lỗi lầm vế tất cả những gì mẹ đã hy sinh cho con.
Các bạn có biết vì sao khi nhắc đến tình mẫu tử người ta lại dùng những từ cao quý, thiêng liêng và trân trọng không? Bởi vì đó là sự hy sinh của mẹ, một người phụ nữ tuyệt vời. Những người mẹ mang trong mình là sự sống của một sinh mạng, nuôi dưỡng và chăm lo từng ngày chăm từ khi còn trong bụng cho đến khi con lớn mẹ vẫn lo toan, chăm sóc, hy sinh cả tuổi thanh xuân và bản thân mình cho con. Họ chẳng nhận lại được gì neu1 có phải chăng là sự trưởng thành hay nụ cười của con mới làm mẹ hạnh phúc. Họ là những người chứng kiến và tạo ra một mầm sống, nhìn mầm sống đó dần lớn lên trưởng thành và trở thành những sức sống mãnh liệt chẳng thể gục ngã, rồi cũng từ mầm sống đó tạo nên những mầm sống khác làm cho thế giới tồn tại và phát triển. Họ là những con người hy sinh thầm lặng là hậu phương và là nền tảng vững chắc để cho con bước vào đời. Tất cả những điều trên đương nhiên đáng trân trọng hơn bao giờ hết và sự hy sinh đó tự khắc trở nên cao quý và đẹp đẽ biết bao.
Mong sao cuộc sống trường tồn
Mưu sinh mẹ khổ, héo hon từng ngày
Chẳng ai hiểu… ai hay điều đó
Chỉ thấy mình từ nhỏ sướng, ngon.
Tình mẹ không phải là một điều gì đó quá xa xôi, quá lớn lao, vĩ đại. Thật ra nó chỉ là những điều bình dị chúng ta vẫn thấy hằng ngày. Cuộc sống của mẹ dù chật vật, khó khăn thì mẹ luôn dành những gì tốt đẹp nhất cho con. Dù mẹ ăn cơm cà, cơm muối thì mẹ vẫn có gắng kiếm tiền mua thịt, mua các cho con. Mẹ chưa ăn gì thì vẫn sẽ bảo mẹ no rồi mỗi khi nhìn con ăn ngon lành. Đó là tình mẹ, là sự hy sinh vô cùng lớn lao mà chúng ta phải trân trọng nâng niu đến suốt cuộc đời.
Gió sương của cuộc đời khiến cho mẹ càng ngày càng già đi, những nếp nhăn bắt đầu xuất hiện sau khóe mắt, đôi bàn tay chai sạn nhưng mẹ chưa bao giờ kêu than một câu nào. Bởi mẹ hiểu rằng con sống vui, sống khỏe đó chính là món quà tuyệt vời nhất mà thượng đế ban tặng cho mẹ trong kiếp này. Có những lúc chúng ta sẽ thèm được ở bên mẹ, được mẹ quan tâm, dặn dò và được chăm lo cho mẹ. Có những lúc chúng ta có thể làm được những điều đó, nhưng có những lúc không và đôi khi không còn kịp… và sẽ có lúc, chúng ta khát khao được tạ lỗi cùng mẹ…và có lúc chúng ta chợt nhận ra một điều dù bạn dâng tặng mẹ tất cả quà tặng trên đời hay nghìn đóa hoa hồng đỏ thắm thì cũng không bằng được một cái ôm hôn mẹ cùng tình cảm đặc biệt thật sự xuất phát từ trái tim.
Tình mẫu tử không chỉ dành riêng cho một cá nhân nào mà tình cảm đó còn có thể lan truyền qua những người khác làm cho con người mang trong mình những sự đồng cảm, những tình cảm chân thành và thậm chí là học hỏi từ sự hy sinh, học hỏi được sự thầm lặng. Bạn có thể có rất nhiều bạn, có thể có rất nhiều ngườ thương nhưng bạn biết không mẹ thì chỉ có một mà thôi và tôi chắc chắn với bạn một điều rằng nếu bạn đang sống trong tình mẫu tử đó thì bạn đã là người hạnh phúc nhất trên đời và đừng bao giờ thờ ơ với nó, bởi đến một ngày khi bạn mất đi rồi thì sẽ chẳng tìm lại được.
Bạn sẽ cảm thấy thiếu vắng, trống trải và dường như mất đi điều mà cuộc sống đã dành tặng cho bạn, tình thương của người  mẹ. Con cái là niềm sống của cha của mẹ. Mẹ có thể cho con tất cả, đối với mẹ con là tát cả. Những hy sinh thầm lặng của mẹ luôn dành cho mỗi chúng ta. Nhưng đôi lúc chỉ vì chúng ta hờ hững, hay khong quan tâm đúng mức. Để rồi khi nhận ra mẹ đã già, mẹ đã đi xa thì không còn thời gian để chúng ta quan tâm mẹ nữa rồi.
Có lẽ sống trên cuộc đời này, ai cũng có những hoàn cảnh sống riêng. Và đôi khi chúng ta không  quý trọng cuộc sống của mình mà chỉ đi so sánh để rồi hờn trách cha mẹ. Không phải cha mẹ không muốn cho chúng ta cuộc sống đầy đủ, không phải không muốn cho con cái được cái này cái kia, nhưng do hoàn cảnh và nhiều thứ nữa, cha mẹ bất lực. Có ai thấy vết lưng còng trên lưng cha và vết nhăn trên trán mẹ. Nên mỗi chúng ta phải cố gắng làm cho cuộc sống trở nên đầy đủ hơn. Bởi lẽ dù ai trong cuộc đời này, rồi cũng sẽ lớn lên, rồi cũng se tung cánh bay cao. Nhưng dù mỗi chúng ta có ra sao, giàu có, nghèo khó, thất bại hay thành công, thì cha mẹ của chúng ta vẫn mãi dõi theo chúng ta từng ngày, chúng ta hãy thực hiện những điều đó có thể khi làm cha mẹ còn sống. Vì biết đâu lỡ sau này khi cha mẹ không còn nữa, thì ta có hối tiếc mấy rồi cha mẹ cũng không quay về.
Tôi là người sống nội tâm, đôi khi nghe bài hát về mẹ tôi lại xúc động, tôi lại khóc, và đâu đó trong cuộc sống này tôi vẫn sợ ngày tôi không còn mẹ. Tôi cảm ơn đời đã cho tôi cuộc sống như hôm nay. Vậy những ai đang còn mẹ hay có đôi lúc chúng ta hờn trách hay giận hờn đấng sinh thành. Xin hãy ngồi lại tĩnh tâm. Để chúng ta có thể suy nghĩ thấu đáo về những việc đã diễn ra. Và ai chưa biết quý trọng tình thương yêu của cha mẹ, hãy đọc ngay tập sách “ Xin đừng làm mẹ khóc”.  Để chúng ta có thể cảm nhận tình thương của cha mẹ đối với chúng ta đậm sâu như thế nào.
Cuộc sống hiện tại tuy có nhiều giá trị đổi thay, nhưng tình mẫu tử luôn thiêng liêng và cao đẹp bởi sự hy sinh và tấm lòng của mẹ mãi dệt nên những giá trị nhân văn trong cuộc sống. Sau khi đọc xong cuốn sách sẽ có những giọt nước mắt về xúc động, những người làm cha mẹ đều học được cách giáo dục con,  thương con như thế nào cho đúng, và mỗi người con chúng ta đều biết phải làm gì để mẹ không phải đau lòng. “ Mẹ! Có nghĩa là mãi mãi, là cho đi không đòi lại bao giờ”.
Chỉ có mẹ… mới yêu con vô điều kiện
Trong khi cả thế giới này… phải có điều kiện mới yêu con!


Tên sách: “Xác ướp- Những bí ẩn Ai Cập cổ đại”
              Người viết: Lê Thị Thanh Trúc; 
      Lớp 7/2- Trường THCS Nguyễn Đình Chiểu
Có thể nói sách là thứ không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta. Sách cho ta tri thức, nuôi dạy trí tuệ của mỗi con người. Em đã từng nghe câu “ Sách là thế giới” quả đúng như vậy, sách là thế giới thu nhỏ giúp chúng ta trải nghiệm, tìm hiểu. Em đã từng xem qua một số sách nhưng sách mà em cảm thấy hay nhất là sách “ Xác ướp- những bí mst65 Ai Cập cổ đại”
Cuốn sách này đã hấp dẫn em ngay từ cái tên của nó. Sự thu hút từ bìa sách được phủ tông màu tối, họa tiết phù hợp với nội dung viết trong sách kèm theo một số hình ảnh để em dễ đọc và hiểu rõ hơn.
Cuốn sách này có thể bồi dưỡng thêm cho em một số kiến thức, hiểu rõ về Ai Cập cổ đại hơn. Ai Cập cổ đại là nơi có nền văn minh phát triển đặc biệt là công trình khổng lồ “ Kim tự tháp” ở Ai Cập kim tự tháp được nói trong sách cao 146m và được xây từ 2,5 triệu khối đá, mỗi khối đá nặng bằng trọng lượng 40 người lớn. Họ đã đưa những khối đá lên cao bằng mặt nghiêng của kim tự tháp như thế nào? Đó vẫn là một bí ẩn của Ai Cập cổ đại. Trong sách cũng có những tình tiết kinh dị như: ướp xác người chết hay còn gọi là xác ướp. Xác ướp được tình cờ tìm thấy ở sa mạc, hồ than bùn và những nơi băng giá. Chúng được tìm thấy sau khi chết nhưng cơ thể vẫn còn nguyên vẹn không bị phân hủy, vì thế một số người thợ đã suy nghĩ những phương pháp để ướp xác, phong tục này dần dần được phổ biến mà ai cũng có thể làm cho người thân sau khi chết. Nền kinh tế ở đây sao lại phát triển như vậy? Tất cả đều do trận lũ lụt từ nước sông Nile mỗi năm tràn một lần. Sau khi nước rút xuống đất đai như dược phủ lên một lớp áo mới, đất thêm màu mỡ. Người dân ở đây có một cuộc đời vất vả bận rộn nhưng họ rất tôn kính vị vua đừng đầu dẫn dắt họ đó là Pharaoh. Cai trị cùng với vua là các vị thần dưới lớp xác động vật. Vùng đất Ai Cập là màu mỡ cũng bao gồm những bí mật chưa thể giải thích. Và có những phong tục kỳ lả đến khó hiểu.
Sau khi đọc xong cuốn sách này em có cảm nhận như vừa xem xong một bộ phim kinh dị có thật. Nó mang lại cho em rất nhiều kiến thức, mở rộng trí tuệ, biết đây, biết đó và được tìm hiểu một nơi mang nhiều bí ẩn và nhiều nền văn minh, phong tục khác lạ./.
            


Tên sách: Cây chuối non đi giày xanh
Người viết: Nguyễn Trịnh Khánh Linh 
Lớp 6/4; Trường THCS Nguyễn Đình Chiểu.


Em đã từng nghe nói rằng “ Sách là một thế giới bị thu nhỏ, một kho tàng tri thức”. Đúng như vậy, sách là thế giới nhỏ bé, cho ta trải nghiệm những bậc cảm xúc như: vui, buồn, tức giận…. Hơn nữa, sách còn cho chúng ta những kiến thức, bài học quý giá của cuộc sống loài người. Em cũng vậy, em cũng được đọc rất nhiều cuốn sách, nhưng cuốn làm em thích thú nhất là cuốn “ Cây chuối non đi giày xanh” của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh.
Câu chuyện được mở đầu vào những lời văn thật tự nhiên và hợp lý. Nhân vật Đăng cũng là nhân vật chính trong truyện. Khi nhận được lời đề nghị của người bạn “ Mày hãy viết cho tao những kỷ niệm khi mày còn ở đây…. Mày hãy viết thơ mộng vào. Viết dài giống như tiểu thuyết càng tốt”. Nhận được lời đề nghị của người bạn. Đăng bắt tay vào viết. Đó cũng là lúc, những ký ức cũ, trong trẻo, hồn nhiên vui tươi bắt đầu ùa về, tình bạn, tình yêu, những tình cảm thày trò. Những kỷ niệm ấy thật đẹp đẽ và hồn nhiên biết bao. Trong quyển truyện ấy, điều mà làm em thấy ấn tượng nhất đó chính là hành trình của tuổi thơ cũng là hành trình của tình bạn phát triển thành tình yêu của đôi bạn thanh mai trúc mã Đăng và Thắm. Những đứa trẻ hồn nhiên và trong sáng bên nhau mỗi khi nguy hiểm. Chết đuối, cùng nhau học bơi, bắt cóc… cùng nhau đi học, cùng nhau chơi đùa, thậm chí cùng nhau vượt qua những khó khăn nguy hiểm. Nhưng điều mà làm em ngạc nhiên nhất đó chính là hành động chân thành mà cũng đầy hồn nhiên của tiểu Phan…khi Thắm buộc phải lấy người mà cha mẹ lựa chọn. Đó là sự quan tâm vô bờ bến của mẹ Thắm dành cho con của mình. Chẳng ai khác mà chính bà dán tờ giấy chứa nội dung “ Hãy bỏ hôn nhân lạc hậu”. Bà biết rất rõ là Thắm sẽ bị đòn. Vì thế bà tự nguyện đỡ roi giùm con.
Câu chuyện thể hiện tình người, tình làng xóm, tình bạn bè hồn nhiên. Ông hớt tóc chẳng khác gì ông ba mà cha mẹ em thường dọa mỗi khi em không chịu nghe lời. Ông hay chọc ghẹo làng xóm, dọa những đứa trẻ trong làng, miệng ông nhai trầu đỏ làm cho những đứa trẻ trong làng phải khiếp sợ. Nhưng mà, có lần ông thấy Đăng bị ngã xuống nước suýt chút nữa chết đuối, ông đã vội nhảy xuống nước để cứu Đăng. Có lẽ ẩn sau người gàn giở ấy lại là một tấm lòng nhân hậu và lương thiện. Rất nhiều cuốn sách nhỏ nhặt vô cùng đời thường lại khiến con người ta đọc một lần  rồi nhớ mãi không quên. Có lẽ đọc cuốn sách những đứa trẻ ở nông thôn sẽ khiến cho mọi người sống lại với những kiến ức hồn nhiên và vui tươi thời thuở nhỏ.
Truyện được kể bằng giọng văn tự nhiên và trong sáng. Ngôn ngữ giản dị, tự nhiên khiến cho người đọc cảm thấy gần gũi. Ngoài ra, Nguyễn Nhật Ánh còn sử dụng tình huống đặc sắc, chi tiết, bất ngờ để làm cho câu chuyện trở nên lôi cuốn và thú vị hơn.
Khép lại cuốn sách, những gì chứa trong con tim của mỗi người, không phải là những lời văn đằm thắm, chân thành mà còn bởi tình ngưới sâu sắc, cảm động, bởi những suy nghĩ hồn nhiên trong sáng. Qua quyển truyện này, không phải em mà rất nhiều người khác sẽ rút ra bài học đáng giá, bài học về tình bạn, tình làng xóm và tình cảm gia đình./.


Tập tin đính kèm
Tổng số điểm của bài viết là: 20 trong 4 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Liên kết
Thống kê truy cập
Hôm nay : 24
Tháng 02 : 838

Trường THCS Nguyễn Đình Chiểu
Địa chỉ: Ấp 3 - Xuân Tâm  - Xuân Lộc - Đồng Nai

Điện thoại: 0251 3758 873

Email: thcsnguyendinhchieu@xuanloc.net