A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Nghị lực vượt khó của cô nhân viên Kế toán

 

Tôi có một vị đồng nghiệp, là một người phụ nữ 34 tuổi, nếu đời người dài bằng bài hát 60 năm cuộc đời của nhạc sĩ Y Vân, thì phân nửa khoảng thời gian giới hạn quý báu đó, cô đồng nghiệp của tôi đã chất chồng những “sầu tư cao vời vợi” bằng cả máu và nước mắt của mình.

Cô ấy là Đặng Nữ Kiều Oanh, là đứa con thứ trong gia đình 5 anh chị em, bố mẹ bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, gồng gánh nuôi con khôn lớn. Căn nhà xập xệ làm mái che cho những mảnh đời quay cuồng với rẫy ruộng nằm dưới những tán cây rộng. Cô ấy kể: “Thì nghèo mà chị, kế sinh nhai ở đâu thì mình ở đấy”. Để kiếm cái chữ, Oanh không ngại mỗi ngày đạp xe 10 cây số đến trường, đối với cô, dăm ba đoạn đường bùn lầy mùa mưa không đáng sợ bằng chuyện một ngày nào đó mình không được đến lớp.Gia cảnh nghèo khó nên Oanh trưởng thành sớm, cô phụ giúp mẹ chuyện bếp núc nhà cửa, rồi lại cùng cha đi xay cà phê.

Biến cố xảy đến với Oanh theo cách không ngờ. Trong lúc sơ sẩy, chiếc máy xay đã cướp đi của cô những ngón tay nguyên vẹn. Đón nhận đau đớn mất đi bàn tay lành lặn đối với tinh thần của một cô bé đang còn trong giảng đường là một cú sốc lớn.Tay phải chỉ còn ngón út và nửa ngón trỏ, cô cứ ngỡ mình vô duyên với con đường học tập. Đến cầm chén cơm còn rơi vỡ, huống chi là cầm bút nắn nót từng bài thơ con số. Cảm giác trống vắng hụt hẫng ào ạt tấn công bằng vết thương chưa liền da. Nhưng không học thì có thể làm gì? Làm gì mới thoát được cái cảnh khốn khó bữa đói bữa no? Oanh biết, tri thức là chìa khóa để mở ra tương lai xán lạn hơn. Rồi dưới sự thúc đẩy của thầy cô, sự động viên của gia đình và bạn bè, Oanh đã tập viết lại từ đầu. Cô đứng lên trên đôi chân đã gãy. Phải, nghị lực của cô gái nhỏ 13 tuổi đã giúp cô có thể viết được bằng tay phải như bao người bình thường khác.

Bẵng đi nhiều năm, Oanh tốt nghiệp với tấm bằng kế toán, có được một công việc ổn định. Cô gặp và kết hôn với tình yêu của mình ở tuổi 22. Nếu câu chuyện về Oanh dừng lại ở đây, đó hẳn là một kết thúc hạnh phúc như cổ tích mà chúng ta luôn mong đợi. Nhưng không thể phủ nhận rằng, hiện thực và số phận không phải luôn là bầu trời trong xanh sau những cơn bão dữ. Năm 24 tuổi, Oanh li hôn. Cô ôm con gái 13 tháng tuổi và bào thai 4 tuần rời khỏi nhà chồng bắt đầu cuộc sống của một bà mẹ đơn thân trong phòng trọ chật hẹp. Mang thai 9 tháng 10 ngày, sinh con trong chật vật thiếu thốn, nuôi con bằng đồng lương ít ỏi nhưng nhà nội lại không đoái hoài đến cháu. Bao nhiêu lo toan đè nặng trên người, tủi hờn và uất ức dồn ép khiến cô lâm vào trầm cảm.

Những người ngoài cuộc sẽ không thể hiểu nguyên nhân vì đâu mà bao nhiêu bà mẹ trẻ đi vào đường cùng, nhưng cô thì sẽ. Vì không thể sẻ chia cùng ai, cũng vì đổ vỡ của hôn nhân mà bản thân còn chưa kịp gầy dựng lại niềm tin, thời điểm khó khăn tưởng chừng như chặt đứt đường lui của mình, cô thậm chí còn siết cổ con trai nhỏ trong vô thức.Cho đến nghĩ tiếng thét của con kéo sự tỉnh táo trở về, cô mới bàng hoàng nhìn lại đôi tay mình. Nhưng thiên chức của phụ nữ là làm mẹ, bản năng của người mẹ là yêu thương, động lực của tình thương chính là con cái. Ngày được cha mẹ ruột cất cho một căn nhà, cô đã biến nó thành mái ấm cho mình cùng các con.

Một năm, hai năm rồi ba bốn năm, cho tới khi con gái lớn bước chân vào lớp một. Cuộc sống chưa kịp no đầy lại rơi vào khủng hoảng khi con cần nộp khoản này đóng khoản khác, còn lương của một công chức nhà nước lại không đủ để giúp cô xoay sở cho con. Tổ ấm gắn bó với ba mẹ con sáu năm ròng cô cũng dứt ruột bán đi quay về gác trọ chật hẹp. Góc tường loang màu xanh thẫm do ẩm nước lâu ngày như siết chặt trái tim rệu rã của Oanh.Cô lại phải cùng các con đi tiếp. Cho dù cuộc sống có vùi dập chúng ta, cô nghĩ chỉ cần gia đình nhỏ còn ở đây, cô vẫn còn dũng khí để đương đầu. Con gái lớn hiện tại đã học lớp 4, ngoan ngoãn dịu dàng, con trai nhỏ lớp 3, do ảnh hưởng trong thai kỳ nên trí nhớ không tốt lắm nhưng rất chăm và hiếu động. Cô hít một hơi thật sâu rồi mỉm cười với tôi: “Cho dù có chướng ngại thì em cũng đã quyết định đi tới cùng, cố gắng chưa chắc sẽ thành công, nhưng không cố gắng thì chắc chắn là thất bại rồi”.

Tôi cho rằng, những cuộc đời như Oanh, thậm chí gian truân hơn Oanh, luôn sống và cố gắng từng ngày xung quanh chúng ta. Thay vì bỏ quên bản thân, nhận lấy những nỗi đau và phó mặc cho định mệnh, oán trách số phận không công bằng, thì họ chấp nhận chúng như một phần của cuộc sống. Như chúng ta thường nói chuyện phiếm với nhau bên những ly cà phê, sống ở đời ai mà chả khổ. Nhưng thái độ mới làm nên con người. Chính cách họ đấu tranh lại bất hạnh, đem lại nhiều bài học cho những người may mắn như bạn và tôi. Và điều lớn nhất tôi cho rằng chúng ta nên nhận thức được, là thái độ lạc quan. Vì chúng ta may mắn hơn nhiều. Được sinh ra, trưởng thành toàn vẹn và có một gia đình êm ấm hạnh phúc./.

                                                                                                Người viết: Lê Thị Tín


Tổng số điểm của bài viết là: 53 trong 12 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Liên kết
Thống kê truy cập
Hôm nay : 32
Tháng 07 : 2.080

Trường THCS Nguyễn Đình Chiểu
Địa chỉ: Ấp 3 - Xuân Tâm  - Xuân Lộc - Đồng Nai

Điện thoại: 0251 3758 873

Email: thcsnguyendinhchieu@xuanloc.net